Make your own free website on Tripod.com

Thơ:

Ngọn Nến Bolsa


Ngô Minh Hằng


Ngọn nến Bolsa

(Mến tặng các em Sinh Viên Việt Nam trong "Ðêm Thắp Nến Nguyện Cầu" ngày 26.2.1999 tại Quận Cam, CA)

"Phá Cường Ðịch, Báo Hoàng Ân"
Xưa Trần Quốc Toản tinh thần còn vang
Ngày nay ở Quận Cam, Mỹ Quốc
Ðoàn sinh viên vì nước dấn thân
Bừng bừng khí thế đấu tranh
Nến thiêng muôn ngọn vinh danh Lạc Hồng
Gái như trai sôi lòng bất khuất
Lửa Quê Hương cao ngất trong hồn
Sá gì gió kép, mưa đơn
Kề vai gánh vác giang sơn nước nhà
Ðây, lửa thiêng Bolsa bừng sáng
Ðây, bàn tay nối vạn bàn tay
Mắt sầu vong quốc nhoà cay
Thương về đất Mẹ đêm nay, muôn lòng
Hồn tuổi trẻ ngời trong ánh nến
Ðêm Nguyện Cầu tìm đến cùng nhau
Giương cao: Ðây, Ngọn Cờ Lau
Mở trang hùng sử nhiệm màu Việt Nam !
" Phá Cường Ðịch, Báo Hoàng Ân "
Bolsa ngọn nến nghìn năm huy hoàng !


Xin Góp Thêm Ngọn Nến


(Thân tặng các bạn trẻ trong "Ðêm Thắp Nến Nguyện Cầu" tại Quận Cam ngày 26/2/1999)

Các bạn ơi!
Ở Quận Cam
Ðêm nay
Có vạn bàn tay giơ cao ngọn nến
Có vạn bàn tay nối một vòng tay
Ngọn nến đêm nay
Sẽ là trăm, là ngàn bó đuốc
Ðuốc sáng lên từ Tình Yêu Tổ Quốc
Của Anh, của Chị, của Em
Của vạn trái tim lứa tuổi thanh niên
Mang dòng máu Việt Nam muôn đời thắm đỏ
Ngày ra đi
Có bạn còn rấ t nhỏ
Có bạn chưa chào đời
Mà đêm nay bạn vươn vai Phù Ðổng bạn ơi !!!
Người nắm tay người
Hướng về quê hương đau khổ
Ánh đuốc đêm nay
Nguyện cầu cho trẻ thơ Việt Nam lang thang hè phố
Bới từng đống rác kiếm ăn
Nguyện cầu cho người Mẹ Việt Nam đói khổ khó khăn
Bán đi từng giọt máu
Nguyện cầu cho em gái Việt Nam tuổi mười ba, mười sáu
Ðêm dài - nhục tủi - phấn hương
Nguyện cầu cho cha trong bốn bức tường
Có hàng kẽm gai rào ngăn thế giới
Nguyện cầu cho tuổi trẻ Việt Nam
Ðêm ngày chờ đợi
Giờ phút huy hoàng dựng lại quê hương
Viết trang sử mới
Những trang sử Việt Nam thời Quang Trung, Lê Lợi
Cho một Việt Nam Ðộc Lập, Nhân Quyền
Nên đêm nay rừng đuốc sáng bừng lên Tại Quận Cam, vùng trời tạm dung Cali thân mến
Các bạn ơi !
Xin cho tôi góp thêm ngọn nến
Dù rằng tôi không về được Cali


Gởi Người Ði


(Tặng những người dấn thân đấu tranh cho dân tộc Riêng gởi về CA tặng các bạn sinh viên)

Hun hút người đi giữa bụi hồng
Rằng đi để rửa hận non sông
Rằng đi là thách trời sương gió
Là thách mưa giăng, thách bão bùng

Là đã coi thường nỗi khổ đau
Và không coi nặng mộng công hầu
Gian nguy thôi cũng không thành chuyện
Thì có hề chi nữa biển dâu !

Là đã cho đi cả chính mình
Không màng phú quý, chuộng thân vinh
Giữa khi chán vạn người thiên hạ
Tiền bạc, công danh, lợi ích mình !

Là có trái tim đã thiết tha
Thương dân thương nước, xót cho nhà
Ra đi vá mảnh càn khôn để
Trời sáng bình minh, đất thắm hoa ...

Dù biết đường đi ấy sẽ dài
Dẫy đầy bão tố, lắm chông gai
Có sao, hay dẫu sao đi nữa
Vẫn chẳng sờn lòng, nhụt chí trai !

Tất thắng rồi đây, chính nghĩa ơi !
Bất di bất dịch, luật muôn đời
Xưa nay gian ác tiêu tàn cả
Chẳng lọt qua đâu, tấm lưới Trời !

Quê Mẹ người đi sẽ trở về
Ðuốc thần rực lửa đốt cung mê
Cờ vàng dân Việt chiêu hồn nước
Muôn cánh tay chung một nguyện thề !


Bản Trường Ca Thứ Hai

Ta hát tiếp bản trường ca dang dở
Bằng giọng buồn tiếng cuốc gọi hè sang
Ôi vết chém của bàn tay man sử
Vẫn còn đây trên xương thịt da vàng !

Ðời đắng quá, ta thèm ly nước mát
Uống cho say lửa hận rực trong hồn
Ðang phừng phực tháng Tư nào bão loạn
Tháng Tư nào máu đỏ ngập hoàng hôn

Giận những kẻ cầu an mà nhân đạo
Nhân danh ai ngươi xóa bỏ hận thù ?
Một dân tộc đang chìm trong gió bão
Một quê hương tan nát vẫn ngu ngơ !

Giận những kẻ vì hư danh, hão tước
Bầy kên kên, bán rẻ cả linh hồn !
Sử sách kia chứng minh loài bạo ngược
Còn lại gì hay chỉ nắm tàn xương ?!

Giận những kẻ dư quyền nhưng thiếu đức
Dùng xiềng gông mà khóa miệng dân hèn
Dùng cơm áo, lao tù, dùng bạo lực
Xô loài người vào hố thẳm đêm đen !

Họ chót vót trên đỉnh cao hoan lạc
Nào cao lương, gái đẹp, túi kim tiền
Mặc dân sống bằng lề đường, bãi rác
Bằng thiêu đời vội vã những đêm điên !

Giận những kẻ tung tiền ra chà đạp
Lên nhân luân và phẩm giá con người
Thấy loài thú nhìn miếng mồi tự mãn
Ta đau lòng. Em gái Việt Nam ơi !!!

Ta giận ta, con ngựa què đơn độc
Ôm nhung y mà hận phút ươn hèn
Ôi một thuở bốn phương đầy nắng mộng
Ta tung hoành soải vó giữa trời quen !

Ta không thể vì cơm no, áo ấm
Mà thản nhiên, tàn nhẫn đến vô tình
Ông cha ta, bao ngàn xưa liệt lẫm
Sao ta đành cúi mặt để người khinh ?!

Bạn ta đâu ? Hỡi những hồn non Thái !
Em cháu ta đâu ? Những cánh tay thần !
Hãy hát bản trường ca tình Nguyễn Trãi
Sáng lên nào, gương dũng nghĩa Duy Tân !


Nhắn Nhủ


(Trích thi phẩm Gọi Ðàn)

Anh thấy không anh ? Nước đã tràn
Bờ kia đã vỡ, mộng cuồng tan
Và em có thấy dân điêu đứng
Cả cuộc đời là chuỗi khổ oan ?!

Anh nghĩ gì khi thấy ở đây
Người dân của xứ tự do này
Họ vui vẻ sống trong đời sống
Ðộc lập, nhân quyền họ dựng xây ?

Nghĩ gì em hỡi lúc quanh em
Những tấm lòng nhân, ánh mắt hiền
Họ mở lòng vàng, đem nghĩa cử
Tô tình người thăng hoá thêm lên ?

Anh có bao giờ so sánh không ?
Và em có hỏi ở trong lòng ?
Giữa hai chế độ, hai đời sống
Ðời sống nào dân tộc ước mong ?

Khi hỏi là em đã trả lời
Khi so là đã chọn anh ơi !
Xin vì nghĩa cả, vì chân lý
Thương lấy dân đen. Họ cũng người !

Chế độ vì dân, sống bởi dân
Phi nhân, tham bạo sẽ tan dần
Luật trời ai thoát vòng nhân qủa
Thế giới quanh ta đã chuyển vần

Ngay như Ðông Ðức, cả dân Nga
Cũng đã xoay vần, đã tỉnh ra !
Vì nước, vì dân, vì đại nghĩa
An Môn bất khuất sử hùng ca !

Ðây phút toàn dân vẫn đợi chờ
Chờ người tài đức, đợi thời cơ
Anh ơi, thức dậy cùng tôi để
Em cũng cùng tôi dựng cõi bờ !


Mùa Xuân Bất Diệt


(Trích thi phẩm Gọi Ðàn)

Năm nay Xuân đến sớm
Ðầy trên nhánh mai vàng
Trời xanh, bày én liệng
Gió xuân hiền thênh thang

Quê người, nhìn mai nở
Lòng ta thấy sầu mang
Hăm mốt năm ngơ ngác
Kiếp con chim lạc đàn !

Hăm mốt năm rồi hả
Chẳng nên cơm cháo gì
Ta nhìn ta xa lạ
Dòng lệ nào cay mi ?

Ta là người có tội
Vì đánh mất gia tài
Do máu xương gây dựng
Qua bao nhiêu năm dài ...

Ta là người có tội
Không giữ được gia tài
Mà Ông Cha gây dựng
Cho thế hệ tương lai !

Hăm mốt năm mai nở
Nhưng mùa Xuân chưa về
Mỗi ngày nơi xứ lạ
Là Ðông buồn tái tê !

Từ ngày chim vỡ tổ
Bay giạt khắp bốn phương
Ta mong mùa Xuân nở
Xuân trong lòng quê hương !

Hăm mốt năm đã đủ
Nung nấu chín niềm đau
Hỡi anh em, hỡi chị
Xin nắm lấy tay nhau

Cùng về, ta đòi lại
Gia tài của chúng ta
Nếu con chim có tổ
Giống Rồng Tiên có nhà

Nhà ta, ta lấy lại
Dựng cao ngọn cờ vàng
Ðống Ða nào bất diệt
Trong lòng người Việt Nam

Dù máu đào có đổ
Trên những cánh mai vàng
Nhưng lòng ta Xuân nở
Ta về nhà hiên ngang !


Lời Sông Núi


(Trích thi phẩm Gọi Ðàn)

Hỡi cô, hỡi bác, hỡi anh
Hỡi em, hỡi chị, chúng mình đứng lên !
Kìa Thái Bình, Hưng Yên nổi dậy
Chẳng lẽ ta ngồi đấy mà nhìn ?
Hãy như Thanh Hóa, Nghệ An
Và như Long Khánh, tạo làn sóng to
Ðoàn kết lại để cho thế giới
Thấy rằng ta, một khối lưu vong
Nhưng ta chung một tấm lòng
Hướng miền đất mẹ chờ mong ngày về !
Ðoàn kết để bên kia, Việt Cộng
Biết rằng ta, nòi giống hùng anh
Kiên cường, chính nghĩa đấu tranh
Cứu dân thoát khỏi vuốt nanh giặc Hồ !
Ðoàn kết lại để cho dân Việt
Chốn quê nhà họ biết rằng ta
Năm châu, bốn biển dù xa
Nhưng tình trăm trứng lại ra rất gần
Hỡi những kẻ chưa lần tỉnh ngủ
Tỉnh mà xa bè lũ vô nhân
Trở về với nước với dân
Kẻo thôi lưu xú vạn lần về sau !
Hỡi những ai chức cao, quyền rộng
Hỡi những người quý trọng nhân luân
Hỡi người thương nước, thương dân
Hỡi người mài kiếm những lần dưới trăng !
Hỡi hào kiệt, đức năng tuổi trẻ
Hỡi anh hùng thế hệ tương lai
Vẫn mơ được có một ngày
Ðem lòng yêu nước dựng xây quê nhà
Thì đây lúc chúng ta đoàn kết
Cùng một lòng nhất quyết đấu tranh
Cho dân no ấm an lành
Huyền cơ máy ấy ta nhanh chuyển vần
Ðây là lúc ta cần hành động
Ý dân là ý trọng thiên chơ
Bên trong tức nước, vỡ bờ
Phía ngoài nổi trống dựng cờ tiếp tay
Thì Việt Cộng không xoay trở kịp
Quăng búa liềm chịu chết mà thôi
Việt Nam trời lại sáng trời
Núi sông xanh lại gấp mười xanh hơn
Ðứng lên, cứu lấy giang sơn
Thất phu hữu trách trước cơn vong tồn !
Thái Bình giục giã trống hờn
Ấy lời sông núi gọi hồn trượng phu !


Phút Hiển Linh


(Trích thi phẩm Gọi Ðàn)

Ðuốc đã bừng lên ánh lửa reo
Cháy lên ngùn ngụt giữa quê ngèo
Thái Bình lửa thắp, vang Xuân Lộc
Ánh đuốc toàn dân rực sáng theo

Quốc nội, muôn dân đứng dậy rồi
Ý dân là ý của trời thôi
Tay không khí giới nhưng lòng quyết
Giành lại, vùng lên sống kiếp người

Hải ngoại ! Nào, ta hãy tiếp tay
Bao năm chờ đợi phút giây này
Một phương lửa rực trăm ngòi sáng
Ðã đến rồi đây, phút đổi thay !

Hỡi gió ngàn phương hãy hướng về
Này roi Phù Ðổng, móng Kim Quy
Hịch thần Nguyễn Trãi, gươm Hưng Ðạo
Cọc nhọn Ðằng Giang gợn sóng thề ...

Xuân Lộc, hồn thiêng lửa Thái Bình
Mở trang sử mới, cuộc hồi sinh
Ðây, giờ hấp hối cho tàn ác
Ðây, phút oan hồn được hiển linh !

Bốn cõi, âm vang lửa hẹn thề
Chết đòi xương máu, sống đòi quê
Có ai nghe thấy trong hồn nước
Tiếng Mẹ mong con Mẹ trở về ???


Một Lần Ðể Sống


(trích thi phẩm Gọi Ðàn)

Phương trời đó mẹ ta già tóc trắng
Ðếm từng ngày trong bóng tối âm u
Ðợi ta về quét sạch lá mùa thu
Cho mẹ thấy quê hương mình hồi phục

Phương trời đó anh em ta tủi nhục
Ðời màu tro, tim nặng những gông xiềng
Những mỹ từ : ÐoànÐDảng-Bác-Hồng-Chuyên
Ðang cày nát đời dân lành khốn khổ !

Phương trời đó, dân ta thoi thóp thở
Chẳng tương lai, đời áo rách, thiếu ăn
Và những người con gái mới tròn trăng
Ðã vội vã phấn son hồng đôi má

Có bà mẹ đang đi mà gục ngã
Sức suy tàn vì bán máu nuôi con
Nhưng đồng thời có gác tiá, lầu son
Có cuộc sống của những hàng vương giả

Họ sung sướng trên đau buồn, nghiệt ngã
Ðổi trận cười trên nước mắt toàn dân
Tạo sang giàu bằng thủ đoạn bất nhân
Và dân chẳng có quyền dân để nói !!!

Nếu ai có về thăm, xin mời tới
Những lề đường, bãi rác, những trại giam
Nơi "con vật người" đang sống lầm than
Ðể tìm hiểu cho mình đâu sự thật !

Chính mắt thấy là điều hay hơn nhất
Chính tai nghe để không bị sai lầm
Ðừng ngồi yên, thụ động. Hỡi lương tâm !
Hãy gián tiếp góp phần hay trực tiếp

Hãy xót thương và cũng là tội nghiệp
Giống da vàng dâu biển đã bao phen
Chọn cho mình lằn ranh giới trắng, đen
Ðể hành động hợp lý, tình, lẽ phải

Ðừng nối giáo, gây thêm điều oan trái
Ðừng lợi riêng mà đi bỏ nghĩa chung
Bốn nghìn năm trang huyết sử bi hùng
Xin chớ để ố hoen lần nữa nhé !

Mẹ ta khóc bao năm không đủ lệ
Chị ta buồn và em của ta đau
Cùng giống nòi xin hãy xót thương nhau
Vì ta chỉ có Một Lần Ðể Sống


Quê Hương Tôi


(Trích thi phẩm Gọi Ðàn)

Tôi có một quê hương tràn máu lửa
Và dân tôi sống cảnh điếc, mù, câm !
Những "đỉnh cao trí tuệ" vắng lương tâm
Nói như vẹt câu giáo điều độc đảng !

Tôi có những Mẹ già đầu sớm bạc
Mắt chờ con mưa trắng nẻo đường về
Có vợ hiền gối ướt những đêm khuya
Vẫn chiu chắt nuôi chồng trong tù ngục

Tôi có người yêu mộng xanh ngọc đúc
Bỗng úa vàng vì hải tặc chiều nao
Có em thơ vừa bập bẹ ca dao
Ðã bị đẩy vào đời nên lớn vội !

Có bao triệu dân lành đang hấp hối
Vì miếng cơm đành bán rẻ ngàn vàng !
Khắp phố phường đoàn khất thực lang thang
Và Ðảng, Cán gởi tiền ra ngoại xứ !

Hai mươi mấy năm dài cơn mộng dữ
Vẫn điên cuồng phủ ập xuống quê tôi
Ðâu nhân luân ? Ðâu bản chất loài người ?
Hãy thức dậy hỡi "đỉnh cao trí tuệ" !


Em Bé Việt Nam


(trích thi phẩm Gọi Ðàn)

Là người giáo viên nhân dân trong nhà trường Cách Mạng,
Khi đứng trên bực giảng
Cô giảng bài Tập đọc cho em bé lớp hai :
"Mỹ ngụy thật là tàn ác,
Có một không hai
Chúng bắt thanh niên 18 đến 40
Trói rặt hai tay cánh khỉ
Rồi đem đến thửa ruộng đầu làng nước bùn xấp xỉ
Cho trâu cày xé thân người !
Cầy một lúc rồi trâu ngã quị tàn hơi
Ðám người bầy nhầy thịt nát ..." (1)
Lũ học trò lắng nghe tròn xoe con mắt
Rồi cúi xuống bảo nhau :
"Mỹ ngụy là đồ tàn ác,
Ta thù tận tủy tận xương !"
Ôi những chiếc miệng xinh như những đoá hoa hường !
Ai đã dạy em nói lời oán ghét ?
Ôi những tâm hồn tinh khiết,
Các em, Em Bé Việt Nam !
Trắng trong như tờ giấy trắng
Ai đã vẽ vào hồn em những con trùng con rắn
Ai đã luyện cho em
Có một cặp môi con két, con nhòng ???
Không, em ơi ! Từ thuở lọt lòng
Em biết chứ ? Cha em là lính ngụy
Chú bác em là những người chiến sĩ
Mà trưa ngày Ba Mươi đã tự tuẫn dưới cờ !
Và cha em,
Em có thể ngờ ???
Hiện đang tù ở miền Cao Bắc Lạng !
Em ơi !
Tôi nhìn em
Mà lòng buồn vô hạn
Tôi muốn nói với em
Nhưng không thể thành lời !
Ðành âm thầm. Hỡi Em Bé Việt Nam ơi !
------------------------
1) Nguyên ý của bài Tập Ðọc Lớp Hai C.S. in ra để dạy học sinh 75-79


Nhớ Thương


(Trích thi phẩm Gọi Ðàn)

Tan tác chiều nay cánh lá rơi
Như hồn tôi đó, buổi xa người
Tháng Tư năm ấy hờn lên mắt
Một chuyện chia ly, hận suốt đời !

Hăm mốt năm rồi, nhục chửa phai
Vết thương máu rỉ, nỗi đau dài ...
Người nơi đất khách buồn không nhỉ
Có biết quê nhà bao đắng cay ?

Có xót xa không ? Có tiếc gì ?
Riêng tôi nhớ lắm. Hỡi người đi !
Mẹ già mắt mỏi, khô dòng lệ
Mơ bóng con trai phút trở về

Tôi vẫn mong anh trở lại nhà
Ðừng là áo gấm, chớ thêu hoa !
Mà anh về với tình dân tộc
Khăn vải anh lau giọt lệ nhòa ...

Cũng đừng buôn bán, chuyện đầu môi
Tung chút tiền ra đổi trận cười
Chẳng xót, thì đừng thêm thống khổ
Dập vùi thêm nữa, cánh hoa rơi !!!

Mà về dựng lại núi sông thiêng
Tổ quốc mong anh, khắp mọi miền
Lịch sử đang chờ anh tiếp nối
Cờ vàng vẫn đợi gió thanh niên !

Bốn phương anh hỡi, có nghe không ?
Nổi gió, ta nhen lửa Lạc Hồng
Ðốm lửa gom về thành biển lửa
Sưởi hồn dân Việt, bứt xiềng gông !

Xa cội, chiều nay lá nhớ cành
Cành thương nhớ lá, mộng chồi xanh
Trong thân nhựa ấm, chờ khai nụ
Trổ lộc, đơm hoa, kết trái lành ...


Nói Với Người Xưa

Tỉnh dậy đi anh kẻo trễ tràng
Nhìn đi, sông núi đủ tan hoang
Thấy chưa, dân tộc mình đau khổ
Mảnh quốc hồn kia đã võ vàng !

Anh đã đồng tình góp một tay
Xô dân cùng tận ngục lưu đầy
Bôi đen lịch sử, gây chia, oán
Thực hiện văn minh : Ðảng cướp ngày !

Anh thấy gì không ? Chỉ Ðảng giàu
Dân đen thì sống kiếp bò, trâu !
Ván cờ, anh khác chi con tốt
Ðảng nặn chanh rồi, vỏ vứt đâu ?

Tỉnh dậy đi anh, thức dậy anh !
Tỉnh đi, trước phút mộng tan tành !
Lấy công chuộc tội may còn kịp
Tội với tiền nhân, với sử xanh

Tội với quê hương, với giống nòi
Với bờ ruộng mật, lũy tre tươi
Bao nhiêu nước mắt, bao nhiêu máu
Oan khốc dâng cao đủ ngất trời !

Tỉnh để cùng nhau, tôi với anh
Chúng ta làm bạn, sẽ song hành
Dân ta, ta quý, quê ta xót
Ðất nước không còn máu lửa tanh !

Mà chỉ còn vang những tiếng cười
Những mầm nhân ái trổ muôn nơi
Âu Cơ một mẹ, mình chung bọc
Thức dậy cùng tôi, Người với Người !


Kế Hoạch Nhỏ


(Ðể nhớ về những em học sinh đã bỏ mình tức tưởi trong khi thi hành phong trào Kế Hoạch Nhỏ tại VN sau 1975)

Em bé quàng khăn đỏ
Thu nhặt giấy, ve chai
Thi hành Kế Hoạch Nhỏ
Cho lớp em ngày mai

Những em không khăn đỏ
Cũng nhặt giấy, ve chai
Ðể làm Kế Hoạch Nhỏ
Trong lớp học ngày mai

Các em chia thành toán
Từng hố rác, bãi hoang
Bàn tay non lục soát
Trên mảnh đất "thiên đàng"

Bỗng đâu một tiếng nổ
Như xé trời vang lên
Rác, người, tung, nát, đổ
Em khóc, em nằm yên ...

Thì ra trong bãi rác
Súng, lựu đạn, bom, mìn
Của tháng Tư tan tác
Ðã vô tình ngủ quên !

Có em vừa gọi mẹ
Ðầu đã ngoẹo một bên
Có em mắt mở hé
Nằm co quắp rũ mềm

Có chiếc khăn quàng đỏ
Nát tan với thịt người
Có chiếc khăn quàng đỏ
Máu tuổi thơ thấm tươi !

Khăn đỏ, không khăn đỏ
Màu da vàng như nhau !
Thiên đàng, Kế Hoạch Nhỏ
Nhà nước ta cầm đầu ...


Nói Với Nhau


(Trích thi phẩm Gọi Ðàn - Thân mến gởi tặng các em sinh viên North CA và tất cả người Việt tha hương)

Ngày lên, nắng mới trong như ngọc
Thắm sắc xuân hồng, xanh gió mai
Lộc trổ tinh khôi từng nụ biếc
Rộn ràng như giục cõi lòng ai

Như đợi, như mong ngày hội lớn
Ngày mà tổ quốc được hồi sinh
Thắp lên hỡi vạn lòng son trẻ
Ánh đuốc càn khôn, lửa bất bình !

Bảy chục triệu dân chờ đợi đấy
Giang sơn một dải đã mòn trông
Mẹ ta khóc đến không còn lệ
Mong mỏi đàn con kết một lòng

Anh vì chí lớn, xin ngồi lại
Tôi cũng quên đi những tỵ hiềm
Cùng lớp đàn em, con với cháu
Chung lòng chung sức đứng vùng lên

Giá gương ta hãy cùng lau bụi
Và cố tìm ra mảnh nhiễu điều
Âu Cơ một Mẹ, Tiên Rồng cả
Xin hãy nhìn nhau với mến yêu

Tôi, lớp người đi từ buổi trước
Chẳng may gục ngã bởi cuồng phong
Những con chiến mã đầy thương tích
Nhưng lửa tin yêu vẫn rực lòng !

Mấy chục năm đầy, vong quốc hận
Vẫn mong một thuở rửa hờn sâu
Vẫn chờ em đấy, đoàn trai trẻ
Rọi ánh bình minh ấm địa cầu

Tôi vung bút thép, từng viên đạn
Nhắm thẳng tim đen, ngực giặc thù
Em đem tuổi trẻ, đem tài, đức
Quét sạch biên cương, dựng cõi bờ

Nhà ta đang cháy, ta không chữa
Ngồi đợi thì sao lửa tắt giùm ?
Nào hãy cùng nhau vầy lại cuộc
Hỡi tài Nguyễn Trãi, trí Quang Trung !


Tiếng Lịnh Truyền


(Trích thi phẩm Gọi Ðàn)

Chị Bắc em Nam, mấy góc trời ...
Nơi đâu thì cũng nước người thôi !
Cho dù mũ áo cân đai đó
Xe ngựa thênh thang cũng phận Hời !

Anh ở miền Tây, tôi phía Ðông
Rồng Tiên máu đỏ vẫn chung dòng
Cờ vàng ta vẫn chiêu hồn nước
Thì dẫu ngàn phương chẳng cách lòng !

Nam, Bắc, Ðông, Tây vẫn rất gần
Bớt điều hiềm kỵ, hãy thêm thân !
Hướng về quê mẹ, ta vầy cuộc
Lấy bút mà thay lưỡi kiếm thần

Thì bút là gươm rửa hận nhà
Rửa hờn cho nước, nhục cho ta
Thơ xưa làhịch, thơ nay đạn
Diệt lũ tam vô, luận chánh, tà !

Và hịch vào thơ : Tiếng Lịnh Truyền
Hỡi anh, hỡi chị, đứng vùng lên
Cậu, cô, chú, bác, em và cháu
Góp sức chung vai diệt bạo quyền !

Ðòi lại giang sơn tổ quốc ta
Thênh thang đường cũ ta về nhà
Xây đời Nghiêu Thuấn trên quê mẹ
Ðộc lập, nhân quyền, hạnh phúc ca !


Ngô Minh Hằng